Tìm kiếm Blog này

Giới thiệu bản thân

Ảnh của tôi
TIỀN BẠC CHI TIÊU RỒI CŨNG HẾT, CHỮ ĐỂ MAI SAU NGHĨA MÃI CÒN

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

QUAN LANG.... LỚN!



Tuy nổi cơ đồ về nghề bán thuốc ho, hen, tuy đã xử nhẹ với những người cùng chung huyết mạch với mình để chiếm lấy hai môn thuôc tổ phụ di truyền, nhưng ông Ba Bồ chẳng bao giờ chịu nhận mình là ông lang, mặc dầu thiên hạ vẫn coi ông là một ông lang danh tiếng.
Sự thật thì ông Ba Bồ cũng không có chút gì là “lang dạng”. Hai má phinh phính bánh đúc, bộ mặt tròn trĩnh như bánh dày bày mẹt, mép với cằm nhẵn thín, gần 40 tuổi mà ông còn hơ hớ như con trai trẻ măng.
Một tiếng Tây không biết, chữ Nho cũng ù cạc, nhưng ông mặc ta thì ra vẻ “nho đạo” mà diện tây cũng đúng “mốt A-đam”. Vì không có một luật lệ nào bắt người dốt nát phải ở truồng, nhất người dốt nát ấy lại là người nhiều tiền, nên bọn thợ may tha hồ đè ông ra mà đo, cắt.
Hai bàn tay trắng nuột của ông nó làm chứng cho rằng ông không bao giờ phải viên thuốc hay tán thuốc! Có lẽ ông Ba Bồ cho hai việc ấy là việc làm đê tiện nên không  tiện dịp nào có thể phô được mà ông khong phô hai bàn tay ông.
[…] người ta thấy ông đem bày cả ra tận ngoài đường. Hai bàn tay bắt chéo lên nhau rồi khẽ đặt giữa lòng, chẳng phải là biểu hiện của sự tương thân tương trợ […] hoặc trọng tình con bệnh với thày lang, vì đối với người bệnh, ông chỉ biết bóp cổ lấy tiền mà đối với thân thíc họ hàng thì ông mất lần lôi họ ra đe nẹt.
Khắc hẳn các bạn đồng nghiệp của ông đi bán thuốc ho hen, thuốc sài đẹn dong đường, ông Ba Bồ không có dây đeo lưng hay tay nải xách. Cả đến thuyền tán, ô kéo, dao cầu, ông cung không có nốt! Tủ kính hàng ông chỉ bày toàn liễn; giá ngoài hiên ông không yết bảng bán thuốc, thì người qua đường tất phải lầm nhà ấy là một cửa hàng bát liễn hay một… viện bảo tang!
Không sành chơi đồ sứ cổ nhưng thức gì người ta bảo là cổ, ông cũng cố mua cho được, vì ông cho chơi như thế là cách chơi của con nhà dòng sang. Cái sang ấy người ta thấy ông bày la liệt khắp nhà, la liệt khắp tường, ở những thống lớn, đèn con, đĩa tấc, đĩa thước.
Sự giàu sang, ông có thừa nhưng ông vẫn thèm muốn một chút danh, ngoài cái danh của nghề làm thuốc. Trong trí ông, một thày lang không bao giờ bằng một quan huyện nên ông thường dịch phục để tập cho có những dáng điệu và cử chỉ của các bậc phụ mẫu dân.
Những ngày khánh tiết, những dịp thành phố đưa đón các bậc thượng khách, chẳng có giấy người ta mời dự, ông cũng chịu khó cho sốp-phơ đánh ô-tô đi lộn sòng vào đoàn xe các quan. Lúc này, ông trút bộ âu phục ở nhà, bận áo dài quần chùng, khăn xếp, giầy ban, cổ lại để nửa kín nửa hở sợi dây kim-tông có lẽ chỉ là sợ dây buộc giấy chiếc thẻ bài cửu phẩm.
Mặc ta ngồi ô tô cầm lấy vô-lăng, sợ người ngoài lầm mình là sốp-phơ, bao giờ ông Ba Bồ cũng bắt sốp-phơ ngồi bên khoanh tay trước ngực. Rồi cái xe vô tội ấy phải nhiều lần qua lại các phố có người đẹp để những người ấy tha hồ mà đoản phỏng, tưởng lầm
Làm dáng cho mình còn chưa đủ, ông Ba Bồ lại còn làm dáng cho cả ô tô, xe nhà, phu xe, sốp-phơ của ông! Ô tô bốn còi, xe nhà hai đèn, sốp-phơ đủ blouse kespi, phu xe đủ nón chóp bông hèo và sà cạp.
Hai môn thuốc gia truyền ho hen đã làm ông có nhà lầu ô tô nhưng ông vẫn trách thầm tổ phụ ông sai lại đi “đâm” vào cái nghề giao cầu thuyền tán! Trông bóng trong gương, ông vẫn bảo thầm ông có bộ mã một quan huyện – hay ít nhất cũng một viên hậu tuyển tri huyện – thì sao “bà mẫu” ác nghiệt chẳng đẻ ngay ra ông làm quan huyện, lại đẻ ông ra làm một ông lang!
Làm quan giả dạng, làm lang bất đắc dĩ, ông Ba Bồ còn thêm nhiều “đức” nữa như thích trưng diện và hiếu danh.
Người ta liệt kê ông vào hạng “Lang Băm”; nhưng muốn tên gọi có tính cách giễu cợt đối với cái “tánh” thích làm “quan lớn” của ông, có người còn đặt thêm cho ông một chức nữa, một chức mà là một tên: “quan lang…lớn!”.
LINH PHƯỢNG
(Nguồn: Tác phẩm Quan lang...lớn! thuộc chuyên mục Tập Ảnh, đăng trên báo Ích Hữu)

© 2012 Blog NXB Tân Dân

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét